Hình Ảnh

Thơ cuộc đời bạc bẽo – tập thơ hay giúp ta suy ngẫm về thói đời

Người ta nói cuộc sống luôn công bằng, khi lấy đi của bạn thứ gì đó sẽ đền đáp lại những thứ xứng đáng hơn. Tuy nhiên thực tế không hẳn là vậy. Trong cuộc sống vẫn có rất nhiều trái ngang và đầy rẫy những bất công. Tập thơ cuộc đời bạc bẽo sau đây sẽ giúp ta cảm nhận sâu sắc hơn về những thói đời hiện nay. Chia sẻ để cảm nhận và chọn cho mình bài thơ hay nhất bạn nhé !

Chọn lọc 55+ bài thơ cuộc đời bạc bẽo hay nhất

Chùm thơ cuộc đời bạc bẽo có thể làm con người ta bật khóc bất cứ lúc nào. Chính cuộc đời bạc bẽo nên lòng người cũng sẽ lạnh lẽo theo. Và những biến cố của cuộc sống, những bôn bề lo toan đã làm con người ta đôi khi giả dối, lừa lọc nhau. Chính những vần thơ cuộc đời bạc bẽo dưới đây có thể giúp bạn cảm nhận được điều đó.

Dòng Đời

Tác giả: YÊU THOÁNG QUA

Dòng đời bạc bẽo nghĩa gì đâu
Cuộc sống hơn thua cảm thấy rầu
Chén rượu bao ngày ta đã nhậu
Hằng đêm điếu thuốc gặm tim nhàu
Còn đây những tháng buồn đau nẫu
Để lại nhiều năm tủi dạ sầu
Chán nản ân tình như hữu hảo
Lòng người hiểm độc lắm mưu sâu.

Hồng Nhan Bạc Phận

Tác giả: Nguyễn Quang Long

Bạc phận cho thân kiếp má hồng
Duyên đời bạc bẽo mãi long đong
Thân cô thiếu phụ phương trời lạc
Chọn chốn huê lầu mặc trắng trong
Số phận an bài gieo trái đắng
Duyên kia đã nỡ hết chờ mong
Tơ hồng đứt đoạn sầu ai oán
Lỡ nhịp tình duyên hết ngóng trông

Bóng Đêm

Tác giả: Dũng Lê Ngọc

Đêm buồn chỉ biết mơ rồi mộng
Nỗi khổ dâng trào như ngọn sóng
Bởi cuộc tình xưa đã giấu nồng
Mà khung nhạc cũ hoài xin hỏng
Trăng sầu lắm đợt giỡn bừng thơ
Rượu giữ nhiều khi làm ngả bóng
Xiết chặt niềm yêu giữa cảnh tù
Muôn đời bạc bẽo sau triền mỏng

Một Cuộc Đời

Đời người như ngọn gió thu
Thoảng bay nhè nhẹ vi vu giữa trời
Sớm mai sương đọng hoa cười
Nắng trưa gay gắt vẽ vời đẩy đưa

Chiều tàn xối xả cơn mưa
Đêm buồn rủ bóng lưa thưa giọt sầu
Heo may vội vã canh thâu
Chập chờn thức tỉnh còn đâu giấc nồng

Hiên nhà lành lạnh gió đông
Rít bên khe cửa, se lòng hắt hiu…..
Một đời sống để thương yêu
Tránh gây phiền phức, làm điều không hay

Cho dù nhanh chậm tháng ngày
Ra đi thanh thản, hồn bay nhẹ nhàng
Xác thân rồi cũng sẽ tan
Người trần không trách, không bàn về ta.

Lối Rẽ Cuộc Đời

Bên lề cuộc sống kẻ tha hương
Lối rẽ là đâu cuối đoạn đường
Lặng lẽ bao ngày xuôi bến nhớ
Âm thầm những buổi ngược dòng thương

Tình đen vội bỏ niềm say đắm
Số bạc thời ôm nỗi chán chường
Vị đắng mùi cay đời nếm trải
Ưu phiền muốn giải lại càng vương

Vẫn Nợ Cuộc Đời

Nụ cười vẫn nở trên môi
Ẩn trong nổi nhớ đơn côi tình buồn
Đường đi phía trước-về nguồn
Ta còn u uẩn nổi buồn riêng mang.

Cuộc Đời

Có những người một mạch bước qua ta
Dù trước kia từng xem nhau quan trọng
Có những người từng dựa nhau để sống
Nhưng hôm nay đã xa cách mất rồi

Có những người đã từng thốt trên môi
Hạnh phúc là đây nên đừng đi đâu cả
Dù cuộc đời đôi khi còn vất vả
Nhưng hãy nắm tay để bước tiếp tháng ngày

Có những người vốn vay-nợ, nợ vay
Chẳng phải yêu thương mà là lời nói dối
Có những người suốt cả đời trăn trối
Tìm cách biện minh cho những việc mình làm.

Có những người đi hết đời không cam
Chẳng hiểu tại sao họ lại làm như thế
Có những người vốn đơn thuần đến thể
Chỉ nghĩ họ thôi dù mọi thứ thế nào.

Ai Rồi Cũng Phải Chết

Cứ vui đừng buồn nghĩ suy
Ai rồi cũng phải ra đi vĩnh viễn
Ta cười người khóc đưa tiễn
Cuộc đời như cuốn từ điển đã hết
Đó là trang cuối đoạn kết
Hết kiếp tới số phải chết mà thôi
Dù đời bạc bẽo như vôi
Dù đời gắn kiếp bèo trôi suốt đời
Ta đừng hờn trách ông trời
Mà hãy sống vui hết đời tạo hóa

#Những bài thơ cay đắng cuộc đời xót xa nhất

Những bài thơ không còn là mấy câu kiểu triết lí nữa mà thay vào đó là những ngôn từ khá dí dỏm, có kèm theo một chút châm biếm để có thể mang đến cảm giác thoải mái và tiếng cười vui nhộn cho các bạn. Những bài thơ cay đắng cuộc đời xót xa nhất sau đây sẽ giúp bạn suy ngẫm về những thói đời điêu ngoa.

Duyên Lỡ

Lặng lẽ sầu thương biển ái tàn
Tâm hồn lạnh lẽo với trần gian
Chia dòng mộng hẩm thân buồn chán
Ghép mảnh duyên bèo phận tủi than
Hạnh phúc chia lìa chìm tiếng hát
Tình yêu rạn vỡ lạc phách đàn
Nhưng đời bạc bẽo mong nào đến
Muốn được bình an ước cũng tan.

Xót Xa

Cuộc đời số phận rủi may
Nào ai có muốn đọa đày xác thân
Sinh ra ở cõi dương trần
Nhưng sao bất hạnh lại phần cho tôi

Đời như nước chảy bèo trôi
Lang thang khổ cực bao lời đắng cay
Xin ăn từng bữa qua ngày
Xót xa số kiếp đời này hẩm hiu…!!!

Có Lúc

Có lúc vẩn vơ ngồi hát
Ngậm ngùi ngày tháng đi qua
Dĩ vãng rớt trong lơ đãng
Nụ hôn ngày cũ nhạt nhòa

Có lúc ngây ngô im lặng
Dõi theo ký ức một thời
Tình yêu hư hao, tan vỡ
Cõi lòng nức nẻ rụng rơi

Có lúc thẫn thờ hiên vắng
Mộng mơ đã cất cánh bay
Tương lai dường như chán nản
Tìm chi giây phút miệt mài

Có lúc âm thầm nhung nhớ
Kỷ niệm chuyện chúng mình thôi
Bỗng dưng tim òa nức nở
Vuột tay ngày cũ qua rồi

Thói Đời Điêu Ngoa

Ô hay ! một kiếp con người
Trần gian thế thái, thói đời điêu ngoa
Ai là bè bạn với ta
Đắng cay, chia sẻ mới là tình thân

Đến khi vướng cảnh nợ nần
Ví thiu, túi rám mình cần họ quên !
Bè bạn như cái bấc đèn
Vui tỏ, buồn lụi, thấp hèn, cao sang

Giàu sang, vẻ mặt khoe khoang
Bần hèn nuốt đắng, ai màng đến đâu ?
Sông có chỗ cạn chỗ sâu
Biển mênh mông biển biết đâu lòng người

Có tiền kẻ nịnh người chơi
Hết tiền lúi húi đơn côi một mình
Bè thì cạn máng ráo tình
Còn ta, chỉ biết lặng thinh nhìn đời.

Thói Đời

Cuộc đời như thước phim dài
Người đời họ diễn, thiên tài nhập vai
Biết rằng diễn xuất rất hài
Nhìn thôi đã hiểu, chẳng nài nói ra

Lòng người hai mặt thôi mà
Cuộc đời là thế, chẳng thà để xem
Trước mặt không ngớt lời khen
Sau lưng nói xấu, nhỏ nhen từng lời

Buồn thay cái thói ở đời
Miệng đời là thế, những lời dèm pha
Tiểu nhân ganh ghét thôi mà
Thôi thì cứ diễn, ta thì cứ xem.

Răn Ta

Bao nhiêu thế sự ở đời
Buồn vui – sướng khổ – khóc cười – hơn thua
Ngẫm suy sống được vẹn vừa
Lương tâm chẳng thể bán mua bằng tiền

Nhưng đời vật chất đảo điên
Bao nhiêu cám dỗ gắn liền thân ta
Người nào kiên định vượt qua !?
Không thì sa ngã quỷ ma kéo về

Có người chìm đắm si mê
Vô tư tận hưởng hả hê chẳng màng
Biết đâu xa lắm niết bàn
Chân như lạc mất hướng đàng ngục lôi

Giật mình một kiếp người trôi
Thì ai cũng phải phủi rồi trần gian
Con người nghiệp nợ đa đoan
Sao khi nhắm mắt vẫn còn tiếng thơm

Tình nồng nghĩa đượm ta ươm
Ngày sau nhặt nhạnh tinh tươm đóa tình
Bao nhiêu vật chất phù sinh
Chỉ là một khối vô minh xa mờ

Mượn câu lục bát đề thơ
Răn ta , răn những dại khờ thế nhân
Sống vui trên nẻo đường trần
Giữ tâm trong sáng vạn lần khó thay.

Chùm thơ cuộc đời bất công đáng suy ngẫm

Thơ cuộc đời bạc bẽo, thơ cuộc đời bất công là những bài thơ hay, thâm thúy giúp bạn suy ngẫm về thói đời hiện nay. Đây toàn là những câu thơ độc đáo mà người bình thường khó có thể nghĩ ra. Các bạn có thể đọc và chia sẻ lên facebook để tạo chủ đề chém gió ngày cuối tuần cùng bạn bè sẽ đem đến sự thư giãn sau một thời gian làm việc vất vả. Chắc chắn bạn sẽ được một trận cười tẹt gas cho mà xem.

Bất Công

Lực bất đành tâm lại chửi thề
Cũng vì xã hội lắm nhiêu khê
Người ăn chẳng hết rồi đem vứt
Kẻ kiếm không ra lại nhặt về
Ngó cảnh bất công mà nẫu ruột
Trông phường vô lí thấy đau mề
Thà đui chẳng biết thời cũng kệ

Đời

Dòng đời hối hả bon chen
Con người đổi trắng thay đen mấy hồi
Sống vì danh lợi mà thôi
Đời là danh nghĩa cái nôi tội tình

Ai ai cũng nghĩ cho mình
Mấy ai bị chửi lặng thinh hiền từ
Cái tôi cứ giữ khư khư
Thương người đối đãi nhân từ, mấy ai?

Còn không? người tự biết sai
Ăn năn hối lỗi…mới tài thánh nhân
Ở đời danh nghĩa người thân
Đằng sau tính toán bất cần là ai

Đời là một kiếp đầu thai
Làm người sửa chữa nhưng ai sẽ làm
Hay là càng lợi càng tham
Hữu danh vô thực tự làm khổ nhau

Đời là một kiếp thương đau
Đời này nối tiếp đời sau tội tình.

Cuộc Đời

Cuộc đời như buổi chợ chiều
Đời người tan hợp dập dìu mây bay
Yêu thương tay nắm lấy tay
Đừng vì cuộc sống, đổi thay chính mình.

Cuộc đời quý nhất chữ tình
Vui buồn vẫn sống như mình hôm nay
Dù đời luôn đổi luôn thay
Giữ tâm chánh niệm thẳng ngay giữa đời.

Thế gian cần lắm tình người
Sẻ chia nhân ái nụ cười thơ ngây
Đạo Đời chân lý xưa nay
Chung tay bồi đắp dựng xây cuộc đời.

Muốn Chửi Thề

Lực bất đành tâm lại chửi thề
Cũng vì xã hội lắm nhiêu khê
Người ăn chẳng hết rồi đem vứt
Kẻ kiếm không ra lại nhặt về
Ngó cảnh bất công mà nẫu ruột
Trông phường vô lí thấy đau mề
Thà đui chẳng biết thời cũng kệ
Mồn một thế kia… chối vãi lề.

Cạn Với Vô Thường

Đừng tuyệt vọng, gió đổi chiều rồi đấy
Bão sắp tan, mặt đất sẽ yên bình
Từ cọng cỏ giữa khu vườn bầm dập
Ta đã nhìn thấy sự hồi sinh

Mặc cho gió cướp trụi trần trang sức
Kệ cho mưa thuê thoả cuỗm ngọc ngà
Ta đầy đặn những điều không thể mất
Đủ rộng dài cho suốt tháng năm xa

Xin cạn với kiếp nạn này một chén
Đời buồn vui, hoạ phúc cũng vô thường
Tình đã nợ giang hồ từ trứng nước
Bước phong trần sao còn ngại gió sương?

Đừng tuyệt vọng, ta ơi! Đừng tuyệt vọng
Bến Xuân xưa sông nước vẫn trong lành
Từ neo lại ta đâu còn bão tố
Em đi về đầy ắp tháng năm xanh

Xin cạn với tháng ngày dần vơi cạn
Đến trăm năm vẫn trọn vẹn đong đầy
Lòng thanh thản giữa dòng đời đen bạc
Biết đủ đầy ngay cả buổi trắng tay!

Cõi Tạm!

Mây ngàn đọng trên cao đỉnh núi
Linh hồn buồn vá víu con tim
Sương giăng chừng núi lặng im
Dường như ai đó cố dìm phiền đau…

Vô thường đến nỗi đau bóng phủ
Vải sô thưa ấp ủ thân gầy
Trái tim sương khói chất đầy
Hư hao một cõi buồn lay lất lòng…

Hãy chấp nhận long đong số phận
Kiếp lãng sầu lận đận vô biên
Trần gian là cõi ưu phiền
Ðời là cõi tạm lỡ nghiền đắng cay…

Tránh sao nỗi thân này xanh cỏ
Hãy vui cho ai đỏ phận đời
Chớ buồn ơi kiếp chơi vơi
Rồi đời cũng một lần rơi suối huyền…

Buồn vui lắm trả nguyên lại nhé
Khép mi rồi đóng nhẹ áo quan
Còn đâu nức nở lăng loàn
Chim dang cánh mỏi bạc loang cánh buồm…

Xin trả lại đời buồn vĩnh biệt
Trả món sầu đau xiết bao ngàn
Tình duyên vỡ lỡ bóng tan
Thiên thu bia mộ nghĩa trang bóng chờ…

Cơm Nắm Muối Mè

Thuở hàn vi chòi tranh vách lá
Vạt phên thưa nắng hắt hiu soi
Đời buồn lơ lửng đời trôi
Đói no một nắm cơm ôi muối mè…

Hạt cơm trắng như tay hàn sĩ
Trắng công danh trắng cả đường mây
Người qua thả chút thương vay
Nhìn theo chạnh nỗi tỉnh say nhân tình…

Mỗi ngày qua tơ vương hạt bụi
Lấm chấm hồn mặn nhạt hư không
Ngẩn ngơ tiếc một dòng sông
Chảy qua bến vắng chẳng mong ngày về…

Hôm nay giữa phố người xao xác
Bày tiệc vui nhớ nắm cơm xưa…
Muối mè ai rắc vô mưa
Để cho nước mắt nhặt thưa ngậm ngùi…

25+ bài thơ cuộc đời bất hạnh buồn đau nhức nhối

Những bài thơ cuộc đời bất hạnh sau đây được khá nhiều bạn độc chia sẻ để tìm niềm đồng cảm. Mỗi bào thơ là mỗi tiếng lòng nhức nhối khi phải chịu đựng một cuộc đời bất hạnh, khổ đau. Chia sẻ ngay để tìm niềm cảm, xúc cho riêng mình bạn nhé !

Một Cuộc Đời Bất Hạnh

Nó đang nhìn vũng nước như cuộc đời phía trước
Chỉ là bóng in trên mặt nước loang lổ kiếp đời trôi
Chỉ có mong manh ôi tâm sự hao gầy
Biết ai chia sớt cho đầy niềm khao khát

Những khát khao tầm thường vẫn là mất mác
Nói làm gì khi hạt lệ rớt xác xơ đời
Vẫn thiếu tình thương và thiếu cả tình người
Mong bắt gặp nụ cười người đồng cãm…

Đang tìm một cái gì như là tia hy vọng
Có ai làm rớt trong rung động của trái tim
Vẫn mãi mê tìm kiếm thật im lìm
Tình người đó vẫn là đêm dài vô tận…

Bốn Phương Chìm Nổi

Con biết thân con phận lạc loài
Cam đành chấp nhận số mà thôi
Bốn Phương Chìm Nổi như mây khói
Mặc tình giông gió cuốn đùa trôi.

Bốn Phương Chìm Nổi con nào dám,
Trách Trời hay tạo Hóa bất công.
Đời con như thuyền trong cơn sóng
Vùi dập tơi bời giữa biển Đông.

Bốn Phương Chìm Nổi lắm long đong
Nay còn chút tâm tình ước mong:
Sao cho tất cả đều được phước
Trải một kiếp người TÂM trắng trong.

Kiếp Phụ Nữ

Có những bức xúc chẳng nói ra đây được
Bởi vô tình thành quy luật của đất trời (?)
Có những thiệt thòi chẳng ai chịu nhìn thấy
Kể cả Ông Trời cũng ngoảnh mặt ngó lơ
Ngày Phụ Nữ – ôi tôn vinh người Phụ Nữ
Mép môi nào đưa đẩy… ôi, khéo đẩy đưa
Trong sâu thẳm ngàn… ngàn lần Phụ Nữ chịu
Gánh nặng không tên…đàn ông vẫn chưa vừa
Ông trời già đặt để thật quá là sai….!
Luật công bằng từ đâu, chẳng bao giờ thấy ?
Chỉ thấy sờ sờ những tình huống bất công
Người Phụ Nữ cũng đầu đen và máu đỏ
Sao luôn luôn phải lép vế với người chồng ?
Này em hỡi, kiếp sau đừng làm Phụ Nữ !
Để anh không còn là một kẻ bất công
Lúc em muốn mà anh vô tình không biết
Em sẽ thiệt thòi, chăn chiếu lại trống không…!

Xót Xa

Ông trời sao quá nỡ bất công?
Nỡ gieo cay đắng xót thương lòng
Đời bao ngang trái nghe đau đớn
Xa cách muôn trùng mọi ước mong
Thắt chặt đời này trong bóng tối
Làm sao thoát khỏi kiếp long đong?
Làm sao thoát khỏi đời ngang trái?
Giúp phận cơ hàn thỏa ước mong.

Mảnh Đời Bất Hạnh

Tác Giả: Phạm Thành

Vẫn còn đó mảnh đời bất hạnh
Áo quần đâu có lạnh không em ?
Tuổi thơ mà phải khát thèm
Cầu mong người tốt sẽ đem em về !

Nhiều kẻ sống hả hê giàu có
Nhìn cảnh này chẳng tỏ xót thương
Đêm khuya giá rét không giường
Bước chân mòn mỏi gió sương phong trần !

Đời người kiếp phù vân dâu bể
Cha mẹ đâu mà để thế này ?
Cấp Phường cấp xã có hay ?
Chung tay giúp đỡ một ngày không xa !

Cho em có mái nhà ở tạm
Hoàn cảnh này đâu dám rong chơi
Cũng là kiếp sống trên đời
Cùng nhau san sẻ để vơi nỗi buồn !

Thương Mồ Côi

Tác Giả: Hue Dam

Thương xót cho những trẻ mồ côi
Trời khiến con phải bất hạnh rồi
Mất đi thân thuộc bao chua xót
Nước mắt hai hàng lã chã rơi!

Từ khi cha mẹ rời thế rồi
Đời con như đã mất đi thôi
Có cha có mẹ nhiều hạnh phúc
Thiếu vắng sinh thành buồn đơn côi.

Nhìn con ngây thơ chẳng biết gì
Lòng người đau xót lệ đẫm mi
Mai này trên bước đường trần thế
Con mãi đau buồn cảnh biệt ly!

Những Mảnh Đời Bất Hạnh

Tác Giả: Phúc Quang

Em ơi! Em hãy ngủ đi
Biết lòng em đói bành mì cũng không
Túi anh chẳng có một đồng
Thương em nhiều lắm mà không có tiền.

Đêm này mình ngủ ngoài hiên
Cũng là con lạc cháu tiên cơ mà ?
Mình không còn mẹ còn cha
Bà con thân thuộc ông bà cũng không.

Mưa buồn phố chợ chiều đông
Mang danh con cháu lạc hồng nước nam
Cường hào chúng quá gian tham
Mưu hèn kế bẩn nên làm mình đau.

Em ơi! Cuộc sống muôn màu
Thôi đành chấp nhận nổi đau cuộc đời
Dù anh có nói cạn lời
Không ai cứu giúp cuộc đời hai ta.

Dù cho bão táp phong ba
Anh em mình phải lê la ngoài đường
Lòng anh mãi mãi yêu thương
Chở che em nhỏ trên đut mưu sinh.

Cuộc Đời Bất Hạnh

Tác Giả: Phan Thị Thoa

Sinh ra số kiếp con người
Sống trên đời bao kẻ cười người đau
Là người sống phải thương nhau
Cớ sao lại nỡ gieo nhau hận thù

Trên đời còn lắm kẻ ngu
Dù sao cũng là máu mủ đàn con
Thêm vào tình nghĩa sắt son
Tình sâu nghĩa nặng vẫn còn phu thê

Sao người lại nỡ u mê
Tưới xăng đốt cháy ê chề vợ yêu
Sao người lại nỡ làm liều
Giờ đây mới thấy bao điều đắng cay

Vào tù bóc lịch hàng ngày
Vợ thì thân thể hàng ngày đớn đau !!!

Chùm thơ hận đời, thơ trách đời cho kiếp lận đận

Trong cuộc đời đôi lúc vì tranh nhau quyền chức, ham lợi ham tiền mà người ta sẵn sàng vứt đi tình cảm, bán đứng anh em bạn bè. Vì sự thiệt hơn của bản thân người ta có thể sẵn sàng đổi trắng thay đen, bán rẻ lương tâm và đạo đức. Chia sẻ cùng chùm thơ hận đời, thơ trách đời cho kiếp lận đận sau đây để suy ngẫm về thói đời.

TỰ TÌNH

Hận đời bạc bẽo đắng cay
Hận người gian dối đổi thay phũ phàng
Tình duyên một kiếp lỡ làng
Tiền tài danh vọng dở dang một đời

Bàng hoàng chới với chơi vơi
Nghẹn ngào đau đớn buông lời thở than
Bần thần hụt hẫng hoang mang
Buồn thương chua xót chẳng màng thế nhân

Lấm lem nhơ nhớp bụi trần
Đơn thân độc mã bất cần một ai
Lạnh lùng đối mặt chông gai

Anh Là Người Bạc Bẽo
Tác giả: Xuân Diệu

Ngẫm cho kỹ anh là người bạc bẽo,
Em yêu rồi, anh đã vội quên ngay
Mới hôm kia tình tự đến mê say
Sang bữa nay anh làm như mất hết
Anh đòi mãi như một kẻ keo kiệt,
Trong hồn anh tình ái chẳng lâu sao?
Anh không chắt chiu dành dụm tí nào,
Là đất xấu hạt gieo không nảy nở
Nên anh mới luôn luôn nghèo khổ
Giận hờn như anh chẳng được em yêu
Mà thật ra em yêu dấu rất nhiều
Ngẫm cho kỹ anh là người bạc bẽo

Bài thơ Hận

Nắng rớt tàn sương đêm dần qua
Vướng vấn ai buồn máu nhuốm hoa
Xẻ nửa con tim đào tình chết
Khoét nửa trăng vàng khuyết đời ta

Lấy vầng mây tím vá hồn đau
Lệ ai tan chảy gió ru sầu
Hãy giết ta đi đừng kiêu ngạo
Lòng ta không để mất em đâu

Dẫu cho chỉ còn da bọc thây
Vẫn yêu em trọn mối tình này
Đốt thân thể ta thành cát bụi
Nhưng trái tim ta chẳng đổi thay

Máu ta thành lũ cuốn em đi
Lệ ta thay rượu tiễn chia ly
Em tặng cho ta dòng men đắng
Hận đời say lệ mắt thương mi

Ông trời gieo chi đời trái ngang
Ta về địa ngục biệt thiên đàng
Xác thân nuôi nấng màu hoa cỏ
Hồn ta gửi trọn nấm mồ hoang

Xót Xa

Ông trời sao quá nỡ bất công?
Nỡ gieo cay đắng xót thương lòng
Đời bao ngang trái nghe đau đớn
Xa cách muôn trùng mọi ước mong
Thắt chặt đời này trong bóng tối
Làm sao thoát khỏi kiếp long đong?
Làm sao thoát khỏi đời ngang trái?
Giúp phận cơ hàn thỏa ước mong.

Hận Thù Khó Phai

Ai thổn thức ôm đời khóc lóc
Gọi mưa nguồn meo mốc niềm riêng
Màu tang phủ trắng đời nghiêng
Khép đôi mi lại sương miên mộng huyền

Đừng thêu dệt một triền sông khổ
Nỗi lòng người dể ngộ chiêm bao
Hắt hiu hồn lặng hư hao
Hương xưa tan biến lúc nào có hay

Thôi đã lỡ thuyền này da diết
Hoa hương ơi diễm tuyệt bao giờ
Mắt nào soi bến mong chờ
Bàn tay ôm lỡ dại khờ ngày xưa…

Anh đã chạm màu trăng màu tuyết
Bâng khuâng lòng mãi miết đời nhau
Một mai tóc bạc đời nhàu
Tình anh đã lỡ lòng đau cũng đành

Hãy trân trọng yên lành ngọt dịu
Khơi đau thương vướng vúi hận thù
Dòng đời dể nhớ mùa thu
Yêu thương không đủ hận thù dể vương

Ngẫm trang đời tình trường thinh lặng
Kiếp hồng trần chứa nặng hắt hiu
Tình người cố phải chắt chiu
Yêu thương dể vỡ hận thù khó phai…

Cuộc đời bạc bẽo nên lòng người cũng lạnh lẽo theo. Thời gian thay đổi và lòng người cũng thay đổi theo. Ngoài kia cuộc đời của mỗi người như một bộ phim điện ảnh không thể chiếu thêm một lần nào nữa, vì thế mà cuộc đời lắm thị phi, con người ta không còn sống bằng tình thương mà sống dựa trên sự bất hạnh, sự cơ cực của người khác.

Hãy xem và cảm nhận cuộc đời hiện tại qua các bài thơ cuộc đời bạc bẽo,thơ cuộc đời bất công như lòng người trên đây bạn nhé.

Thơ Hay – Tags: những bài thơ hay, thơ hay về cuộc sống

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button
You cannot copy content of this page